Kiến thức vừa được bổ sung vào kho
Pluto không bị mất gì cả — chỉ có định nghĩa thay đổi. Chuyện bắt đầu từ việc tìm ra Eris năm 2005, một thiên thể nặng hơn Pluto, buộc giới thiên văn phải chọn giữa việc có thêm rất nhiều hành tinh hay bớt đi một.
Từ một quả cầu đá nóng chảy tới loài viết được dòng này. Các mốc lớn — cú va chạm tạo ra Mặt Trăng, tế bào đầu tiên, sự kiện oxy hoá, Trái Đất quả cầu tuyết, bùng nổ Cambri — và khoảng cách thời gian thật giữa chúng.
Danh sách này được xếp theo cấp sao biểu kiến (độ sáng nhìn từ Trái Đất), không phải độ sáng thực sự của ngôi sao. Vì vậy một ngôi sao gần có thể trông sáng hơn nhiều so với một ngôi sao cực kỳ sáng nhưng nằm rất xa.
Rộng gấp 11 lần Trái Đất nhưng chỉ mất 9 giờ 55 phút để quay hết một vòng. Vì sao Sao Mộc quay nhanh đến vậy — và cơ chế nào đã ghìm nó lại.
Hành tinh nhỏ nhất và gần Mặt Trời nhất, nơi một ngày dài hơn một năm và chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm lên tới 600°C.
Hoàng Đạo là đường biểu kiến mà Mặt Trời di chuyển trên thiên cầu trong một năm. Theo cách định nghĩa của thiên văn học hiện đại, đường này đi qua **13 chòm sao**, không phải 12 như nhiều người vẫn nghĩ.
Cùng tác động từ xa, cùng lan truyền bằng trường, cùng yếu đi theo khoảng cách. Nhưng một lực sinh ra từ khối lượng, còn lực kia chỉ xuất hiện khi điện tích chuyển động — và khác biệt đó quyết định số phận khí quyển của cả một hành tinh.
Cùng kích thước với Trái Đất nhưng bề mặt nóng 464°C và áp suất gấp 92 lần — Sao Kim cho thấy khí hậu có thể trượt tới đâu.
Nước lỏng, khí quyển giàu oxy, từ quyển che chắn và kiến tạo mảng — bốn điều kiện hiếm gặp cùng lúc trên một hành tinh.
Từng có sông, hồ và có thể cả đại dương. Hiểu vì sao Sao Hoả mất nước là hiểu điều gì khiến một hành tinh ngừng sống được.
Khối lượng gấp 2,5 lần tất cả hành tinh còn lại cộng lại, với cơn bão Vết Đỏ Lớn đã tồn tại ít nhất 350 năm.
Hệ vành đai rộng hàng trăm nghìn km nhưng có chỗ chỉ dày 10 mét, cùng Enceladus phun nước mặn vào không gian.