36 bài viết
Từ Mặt Trời ngay cạnh chúng ta tới những thiên hà cách xa hàng tỉ năm ánh sáng — mọi thứ về không gian, thiên văn học và hành trình con người vươn ra ngoài Trái Đất.
Chủ đề con
Big Bang không phải là một vụ nổ trong không gian. Theo mô hình hiện đại, đó là sự giãn nở của chính không gian, diễn ra ở mọi nơi cùng lúc. Khi các thiên hà ngày càng xa nhau, điều đang giãn ra là khoảng không gian giữa chúng.
Ý tưởng đa vũ trụ xuất phát từ một câu hỏi tưởng chừng đơn giản: ngoài vũ trụ còn gì nữa không? Tuy nhiên, trước khi trả lời, cần phân biệt giữa vũ trụ quan sát được và toàn bộ vũ trụ.
Lỗ trắng và lỗ sâu thường xuất hiện cùng lỗ đen trong sách khoa học viễn tưởng. Tuy nhiên, khác với lỗ đen đã được quan sát và nghiên cứu trực tiếp, lỗ trắng và lỗ sâu hiện vẫn chỉ là những nghiệm toán học của thuyết tương đối rộng, chưa có bằng chứng quan sát nào xác nhận chúng tồn tại.
Hệ Mặt Trời có tám hành tinh — và con số đó chỉ được chốt lại từ năm 2006, khi Hiệp hội Thiên văn Quốc tế đặt ra ba điều kiện mà Pluto không đáp ứng nổi điều kiện thứ ba.
Không có bàn tay nào búng cho hành tinh quay. Vòng quay của chúng là bản quyết toán của hàng tỉ cú va chạm lệch tâm trong đĩa tiền hành tinh — và đôi khi một cú va chạm duy nhất đủ để lật ngược tất cả.
Mặt Trời chiếm 99,86% khối lượng Hệ Mặt Trời và mỗi giây biến 600 triệu tấn hydro thành heli. Toàn bộ ánh sáng, thời tiết và sự sống trên Trái Đất đều bắt nguồn từ đó.
Quỹ đạo là elip chứ không phải tròn, hành tinh đi nhanh khi ở gần và chậm khi ở xa, và chu kỳ liên hệ với khoảng cách bằng một công thức duy nhất đúng cho mọi thiên thể quay quanh Mặt Trời.
Thiên hà là những hệ thống khổng lồ gồm các ngôi sao, khí, bụi và vật chất tối được liên kết với nhau bởi lực hấp dẫn. Dải sáng mà chúng ta gọi là Ngân Hà trên bầu trời đêm thực chất là đĩa của chính thiên hà mà Hệ Mặt Trời đang nằm bên trong.
Mọi ngôi sao trên bầu trời đều là những quả cầu khí khổng lồ tự phát sáng nhờ phản ứng nhiệt hạch trong lõi. Điều quyết định gần như toàn bộ cuộc đời của một ngôi sao chính là khối lượng ban đầu của nó.
Pluto không bị mất gì cả — chỉ có định nghĩa thay đổi. Chuyện bắt đầu từ việc tìm ra Eris năm 2005, một thiên thể nặng hơn Pluto, buộc giới thiên văn phải chọn giữa việc có thêm rất nhiều hành tinh hay bớt đi một.
Danh sách này được xếp theo cấp sao biểu kiến (độ sáng nhìn từ Trái Đất), không phải độ sáng thực sự của ngôi sao. Vì vậy một ngôi sao gần có thể trông sáng hơn nhiều so với một ngôi sao cực kỳ sáng nhưng nằm rất xa.
Rộng gấp 11 lần Trái Đất nhưng chỉ mất 9 giờ 55 phút để quay hết một vòng. Vì sao Sao Mộc quay nhanh đến vậy — và cơ chế nào đã ghìm nó lại.