6 bài viết
Theo định nghĩa, chân không là môi trường gần như không chứa vật chất. Không gian vũ trụ là môi trường chân không tự nhiên lớn nhất mà chúng ta biết đến, với mật độ vật chất cực kỳ thấp.
Trong thiên văn học, không có một phương pháp duy nhất để đo mọi khoảng cách trong vũ trụ. Thay vào đó, các nhà khoa học sử dụng một thang khoảng cách vũ trụ, trong đó mỗi phương pháp chỉ hoạt động ở một phạm vi nhất định và được hiệu chuẩn bằng phương pháp ở bậc thấp hơn.
Chúng chỉ giống nhau ở chữ “tối” và ở chỗ chưa ai nhìn thấy. Một thứ kéo vật chất lại, một thứ đẩy không gian ra. Cộng lại chúng chiếm 95% vũ trụ, và ta không biết cả hai là gì.
Big Bang không phải là một vụ nổ trong không gian. Theo mô hình hiện đại, đó là sự giãn nở của chính không gian, diễn ra ở mọi nơi cùng lúc. Khi các thiên hà ngày càng xa nhau, điều đang giãn ra là khoảng không gian giữa chúng.
Ý tưởng đa vũ trụ xuất phát từ một câu hỏi tưởng chừng đơn giản: ngoài vũ trụ còn gì nữa không? Tuy nhiên, trước khi trả lời, cần phân biệt giữa vũ trụ quan sát được và toàn bộ vũ trụ.
Thiên hà là những hệ thống khổng lồ gồm các ngôi sao, khí, bụi và vật chất tối được liên kết với nhau bởi lực hấp dẫn. Dải sáng mà chúng ta gọi là Ngân Hà trên bầu trời đêm thực chất là đĩa của chính thiên hà mà Hệ Mặt Trời đang nằm bên trong.