Thuật ngữ · Thiên văn học
Siêu tân tinh
Vụ nổ cực mạnh của một ngôi sao. Có hai cơ chế chính: lõi của một ngôi sao nặng sụp đổ khi không còn nhiên liệu hợp hạch, hoặc một sao lùn trắng trong hệ sao đôi phát nổ sau khi hút thêm vật chất từ sao đồng hành.
Siêu tân tinh sụp đổ lõi (ví dụ loại II) xảy ra ở những ngôi sao nặng hơn khoảng 8 lần Mặt Trời. Khi lõi gần như chỉ còn sắt, không còn gì để hợp hạch giải phóng năng lượng, lõi sụp đổ rồi bật ngược lại, tạo ra sóng xung kích lan ra ngoài và làm ngôi sao nổ tung. Phần lõi còn lại trở thành sao neutron, hoặc lỗ đen nếu ngôi sao ban đầu rất nặng.
Siêu tân tinh loại Ia xảy ra trong hệ sao đôi. Sao lùn trắng nhận vật chất từ sao đồng hành; khi khối lượng của nó tiến gần giới hạn Chandrasekhar, khoảng 1,4 lần khối lượng Mặt Trời, carbon và oxy trong lõi bắt đầu hợp hạch mất kiểm soát. Vụ nổ không để lại lõi nào. Quan sát các siêu tân tinh loại Ia ở rất xa là cơ sở cho phát hiện năm 1998 rằng vũ trụ đang giãn nở ngày càng nhanh.
Các nguyên tố được tạo ra trong lõi sao và trong chính vụ nổ bị phóng vào không gian, hòa vào môi trường giữa các vì sao.