Thuật ngữ · Khoa học Trái Đất
Hiệu ứng nhà kính
Hiện tượng khí nhà kính, mây và một số sol khí trong khí quyển hấp thụ bức xạ hồng ngoại do bề mặt hành tinh phát ra, khiến nhiệt thoát ra không gian ít hơn và bề mặt ấm hơn. Hiệu ứng nhà kính tự nhiên giữ cho Trái Đất đủ ấm cho sự sống.
IPCC định nghĩa hiệu ứng nhà kính là hiệu ứng bức xạ hồng ngoại của mọi thành phần hấp thụ hồng ngoại trong khí quyển. Các chất này hấp thụ bức xạ do bề mặt Trái Đất và khí quyển phát ra, rồi phát lại bức xạ hồng ngoại theo mọi hướng. Vì nhiệt độ giảm dần theo độ cao trong tầng đối lưu, lượng bức xạ thoát ra không gian thường ít hơn so với khi không có các chất hấp thụ này.
Các khí nhà kính gồm hơi nước, cacbon đioxit (CO₂), mêtan, ôzôn, đinitơ oxit (N₂O) và các chlorofluorocarbon (CFC). Nếu không có hiệu ứng nhà kính tự nhiên, bề mặt Trái Đất sẽ lạnh hơn nhiều so với hiện nay.
Khi nồng độ khí nhà kính tăng, hiệu ứng này mạnh lên; phần tăng thêm đôi khi được gọi là hiệu ứng nhà kính tăng cường. Theo NASA và IPCC, lượng CO₂ và các khí nhà kính khác mà con người thải ra, chủ yếu do đốt nhiên liệu hóa thạch, đã làm thay đổi cân bằng năng lượng của Trái Đất và khiến nhiệt độ tăng.